Tin mừng: Mt 3,1-12
1 Khi ấy, ông Gio-an Tẩy Giả đến rao giảng trong hoang địa miền Giu-đê rằng : 2 “Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần.” 3 Ông chính là người đã được ngôn sứ I-sai-a nói tới : Có tiếng người hô trong hoang địa : Hãy dọn sẵn con đường cho Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để Người đi.
4 Ông Gio-an mặc áo lông lạc đà, thắt lưng bằng dây da, lấy châu chấu và mật ong rừng làm thức ăn. 5 Bấy giờ, người ta từ Giê-ru-sa-lem và khắp miền Giu-đê, cùng khắp vùng ven sông Gio-đan, kéo đến với ông. 6 Họ thú tội, và ông làm phép rửa cho họ trong sông Gio-đan. 7 Thấy nhiều người thuộc phái Pha-ri-sêu và phái Xa-đốc đến chịu phép rửa, ông nói với họ rằng : “Nòi rắn độc kia, ai đã chỉ cho các anh cách trốn cơn thịnh nộ của Thiên Chúa sắp giáng xuống vậy ? 8 Các anh hãy sinh hoa quả để chứng tỏ lòng sám hối. 9 Đừng tưởng có thể bảo mình rằng : ‘Chúng ta đã có tổ phụ Áp-ra-ham.’ Vì, tôi nói cho các anh hay, Thiên Chúa có thể làm cho những hòn đá này trở nên con cháu ông Áp-ra-ham. 10 Cái rìu đã đặt sát gốc cây : bất cứ cây nào không sinh quả tốt đều bị chặt đi và quăng vào lửa. 11 Phần tôi, tôi làm phép rửa cho các anh bằng nước để giục lòng các anh sám hối. Còn Đấng đến sau tôi thì quyền thế hơn tôi, tôi không đáng xách dép cho Người. Người sẽ làm phép rửa cho các anh bằng Thánh Thần và bằng lửa. 12 Tay Người cầm nia, Người sẽ rê sạch lúa trong sân : thóc mẩy thì thu vào kho lẫm, còn thóc lép thì bỏ vào lửa không hề tắt mà đốt đi.”
Suy niệm
GIOAN TẨY GIẢ – Tiếng hô trong hoang địa
Ba nhân vật quan trọng được Giáo Hội nhắc đến trong Mùa Vọng để giúp chúng ta chuẩn bị đón chờ Chúa đến là ngôn sứ I-sai-a, thánh Gio-an Tẩy Giả và Mẹ Ma-ri-a. Không những các Ngài đã đón Chúa đến trong cuộc đời mình, mà các Ngài còn giúp cho người khác biết cách để đón chờ Chúa đến. Chúa nhật thứ hai Mùa Vọng hôm nay giới thiệu cho chúng ta khuôn mặt của thánh Gio-an Tẩy Giả. Tin Mừng nhấn mạnh hai điều quan trọng: nơi Gio-an hiện diện, đó là hoang địa, và nội dung sứ điệp của thánh Gio-an, đó là sám hối.
Thánh Gio-an được ngôn sứ I-sai-a giới thiệu “là tiếng hô trong hoang địa”. Việc thánh Gio-an Tẩy Giả chọn hoang địa làm khung cảnh cho lời rao giảng của ông không phải là chuyện ngẫu nhiên. Đối với dân Ít-ra-en, hoang địa gợi lên biết bao kỷ niệm sống động trong tâm trí của họ. Hoang địa là nơi dân Ngài gặp gỡ Thiên Chúa của mình, là nơi Thiên Chúa kết giao đính ước với dân và cũng là nơi dân đã trải qua kinh nghiệm tôn giáo trong những gian nan thử thách.
Gio-an là tiếng hô trong hoang, ông từ hoang địa đi ra; ông đến với dân chúng sau khi đã được Thiên Chúa chuẩn bị qua những năm tháng cô đơn trong hoang địa. Ông đến không phải với vài quan niệm của mình, nhưng với sứ điệp của Thiên Chúa. Trước khi nói với loài người, ông đã ở lâu ngày với Thiên Chúa. Người nào giảng dạy lời ngôn sứ phải luôn luôn ở cùng Thiên Chúa rồi mới có thể đứng trước mặt loài người.
Tiếng hô chỉ có giá trị khi truyền tải một nội dung, hay một sứ điệp. Và ông Gio-an đã truyền tải sứ điệp:“Hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần” (c. 2). Trọng tâm sứ điệp của Gio-an Tẩy Giả trong Tin mừng Mat-thêu, cũng sẽ là trọng tâm của lời công bố của Chúa Giê-su (Mt 4, l7), cũng như sẽ là trọng tâm lời rao giảng của Giáo Hội, theo Tông đồ Công vụ 10,7. Ông Gio-an bắt đầu bằng kêu gọi sám hối như điều kiện thiết yếu chuẩn bị cho người ta gia nhập Nước Trời, cũng cho chúng ta hiểu rằng nước ấy sẽ do Đức Giê-su khai mở và nó mang tính chất thiêng liêng. Sứ điệp của Gio-an, kêu gọi con người hãy thực sự trở về với Thiên Chúa bằng hành động thiết thực qua việc đến lãnh nhận phép rửa tỏ lòng sám hối, chứ không phải bằng lời nói suông cho qua lần.
Sứ vụ của thánh Gio-an Tẩy Giả, được thánh sử dùng lời tiên tri của ngôn sứ I-sai-a: “Có tiếng người hô trong hoang địa: Hãy dọn sẵn con đường cho Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để người đi” (c. 3). Sứ vụ của ông là dọn đường, là chuẩn bị cho Đấng Thiên Sai đến.
Tiếng hô của Gio-an có thể thu hút được người khác qua chính cung cách sống của ông. Y phục và thức ăn của Gio-an “mặc áo lông lạc đà, thắt lưng bằng dây da, lấy châu chấu và mật ong rừng làm thức ăn” (c.4), biểu lộ con người đã từ bỏ mọi tiện nghi để trở thành người của Thiên Chúa. Cách ăn mặc của Gio-an Tẩy Giả cho thấy mẫu gương của đời sống khổ hạnh và tấm lòng sám hối. Cách ăn mặc này gợi nhớ cách ăn mặc của ngôn sứ Ê-li-a, vị ngôn sứ đã chọn cách ăn mặc như thế để bày tỏ sự phản kháng của mình chống lại thói xa hoa và hư hỏng của vương quốc Ít-ra-en (2V 1, 8). Còn về châu chấu và mật ong rừng, mà vị Tiền Hô dùng làm lương thực, là những thức ăn được gặp thấy trong hoang địa này.
Lạy Chúa, mục tiêu của vị Tiền Hô không phải là làm cho người ta chú ý đến sự khéo léo của mình, nhưng vào sự oai nghiêm của Thiên Chúa. Nhà truyền giáo chân thật là người tan biến trong sứ điệp của chính mình. Mỗi người Ki-tô hữu chúng con chỉ có thể trở thành “tiếng hô” khi chúng con biết nhìn lại con người của mình mỗi ngày nơi “hoang địa” của tâm hồn. Để chúng con nghe được tiếng Chúa, nhận ra thánh ý của Người nơi cuộc đời của mỗi người chúng con. Trong Mùa Vọng này, xin giúp chúng con can đảm bước vào “hoang địa” của lòng mình, để thanh lọc điều cản trở, nhận ra ý Chúa và sẵn sàng dọn đường cho Người đến mỗi ngày. Amen.
Maria Bích Phạm













