Hoàn tất chặng đường đại học, tôi bước vào một giai đoạn hoàn toàn mới của cuộc đời – giai đoạn không còn bài giảng, lịch thi hay đáp án đúng sai được định sẵn. Trước mắt tôi mở ra một không gian của tự do, nhưng cũng là nơi chất chứa nhiều thao thức. Sau nhiều năm tìm hiểu đời sống tu trì, tôi nhận ra mình đang đứng giữa một ngã ba quan trọng: dấn thân trong đời sống thánh hiến, xây dựng một gia đình, hay chọn con đường sống độc thân giữa đời. Mỗi hướng đi đều mang theo những giá trị và đòi hỏi riêng. Chính trong bối cảnh ấy, tôi ý thức rõ hơn bao giờ hết rằng tôi cần có Chúa, cần cầu nguyện và cần những người đồng hành để có thể phân định cách chín chắn và bình an.
Những năm đại học là quãng thời gian giúp tôi trưởng thành không chỉ về tri thức, mà còn về đời sống nội tâm. Song song với việc học tập, tôi dành thời gian tìm hiểu nhà dòng, lắng nghe những câu chuyện ơn gọi và quan sát đời sống của những người đã chọn con đường dâng hiến. Càng tìm hiểu, tôi càng nhận ra rằng ơn gọi không phải là một quyết định bộc phát, mà là một hành trình lâu dài của lắng nghe và đáp trả. Tuy nhiên, bên cạnh tiếng gọi ấy, tôi cũng không thể phủ nhận những khát vọng rất người: ước mơ về một mái ấm gia đình, về sự gắn bó, sẻ chia và đồng hành trọn đời. Đồng thời, con đường sống độc thân giữa đời cũng mở ra như một chọn lựa tự do, cho phép tôi dấn thân phục vụ theo những cách khác. Chính sự đa dạng ấy khiến lòng tôi nhiều lúc trở nên giằng co.
Đứng giữa ngã ba cuộc đời, tôi nhận ra rằng không thể phân định chỉ bằng lý trí hay cảm xúc nhất thời. Tôi cần cầu nguyện, cần dành thời gian thinh lặng trước mặt Chúa để lắng nghe tiếng Người trong sâu thẳm tâm hồn. Có những lúc băn khoăn và mỏi mệt, tôi tìm được sự nâng đỡ nơi Lời Chúa: “Hãy phó thác đường đời cho Đức Chúa, tin tưởng vào Người, Người sẽ ra tay” (Tv 37,5). Lời ấy giúp tôi hiểu rằng không phải tôi tự mình vạch ra tương lai, nhưng là học cách tín thác và bước đi từng ngày trong ánh sáng của Chúa. Chính trong cầu nguyện, tôi dần nhận ra rằng bình an nội tâm là dấu chỉ quan trọng để phân định đâu là con đường Chúa mời gọi tôi tiến bước.
Bên cạnh đời sống cầu nguyện, tôi may mắn gặp được những người đồng hành thiêng liêng: cha cố, quý dì, quý ân-thân nhân và những người đi trước đã linh hướng cho tôi trong đời sống đức tin. Qua những buổi gặp gỡ, chia sẻ và lắng nghe, tôi học được cách phân định, cách kiên nhẫn và trung thực. Các ngài không quyết định thay tôi, nhưng giúp tôi soi sáng những động lực sâu xa trong lòng mình, phân biệt giữa ước muốn nhất thời và lời mời gọi vững bền. Sự hiện diện của các ngài giúp tôi xác tín rằng tôi không đơn độc trong hành trình này, và dẫu rằng việc tìm kiếm ơn gọi là một tiến trình cần thời gian, cầu nguyện và sự nâng đỡ của mọi người.
Hôm nay, khi nhìn lại chặng đường đã qua và đối diện với tương lai phía trước, tôi không còn sợ hãi khi đứng giữa ngã ba cuộc đời. Dù con đường tôi sẽ chọn là đi tu, lập gia đình hay sống độc thân, tôi tin rằng điều quan trọng nhất không phải là danh xưng hay hình thức sống, mà là việc tôi có đặt Chúa ở trung tâm đời mình hay không. Khi có Chúa làm điểm tựa, có cầu nguyện làm nhịp sống và có những người đồng hành nâng đỡ, mỗi chọn lựa đều có thể trở thành con đường dẫn đến một đời sống ý nghĩa. Giữa ngã ba cuộc đời, tôi chọn ở lại với Chúa, để từng bước, trong bình an và tín thác, tôi dám đi con đường mà Người dành riêng cho tôi.
Mary Tina Phạm













