Tin mừng: Lc 12, 13-21
13 Khi ấy, có người trong đám đông nói với Đức Giê-su rằng : “Thưa Thầy, xin Thầy bảo anh tôi chia phần gia tài cho tôi.” 14 Người đáp : “Này anh, ai đã đặt tôi làm người xử kiện hay người chia gia tài cho các anh ?” 15 Và Người nói với họ : “Anh em phải coi chừng, phải giữ mình khỏi mọi thứ tham lam, không phải vì dư giả mà mạng sống con người được bảo đảm nhờ của cải đâu.”
16 Sau đó Người nói với họ dụ ngôn này : “Có một nhà phú hộ kia, ruộng nương sinh nhiều hoa lợi, 17 mới nghĩ bụng rằng : ‘Mình phải làm gì đây ? Vì còn chỗ đâu mà tích trữ hoa mầu !’ 18 Rồi ông ta tự bảo : ‘Mình sẽ làm thế này : phá những cái kho kia đi, xây những cái lớn hơn, rồi tích trữ tất cả thóc lúa và của cải mình vào đó. 19 Lúc ấy ta sẽ nhủ lòng : hồn ta hỡi, mình bây giờ ê hề của cải, dư xài nhiều năm. Thôi, cứ nghỉ ngơi, cứ ăn uống vui chơi cho đã !’ 20 Nhưng Thiên Chúa bảo ông ta : ‘Đồ ngốc ! Nội đêm nay, người ta sẽ đòi lại mạng ngươi, thì những gì ngươi sắm sẵn đó sẽ về tay ai ?’ 21 Ấy kẻ nào thu tích của cải cho mình, mà không lo làm giàu trước mặt Thiên Chúa, thì số phận cũng như thế đó.”
Kho tàng trên trời
Nhưng Đức Giê-su đã thẳng thắn nói với ông ta:“Đồ ngốc! Nội đêm nay, người ta sẽ đòi lại mạng ngươi, thì những gì ngươi sắm sẵn đó sẽ về tay ai?” (c.20) Câu hỏi này của Đức Giê-su dường như đi ngược lại với mục đích cuộc sống của con người. Bởi sống trên đời, người ta phải bươn chải, phải tìm cơm ăn áo mặc, phải lo cho những nhu cầu của bản thân và gia đình, v.v. Vậy những việc làm đó là sai hay sao? Lo lắng cho cuộc sống của mình và gia đình là không đúng hay sao?
Thật ra, Đức Giê-su không có ý nói như thế. Người không phủ nhận giá trị của lao động và những lo toan chính đáng cho đời sống con người. Nhưng điều Người cảnh báo là lối sống chỉ biết thu vén cho mình, bo bo tích trữ mà không hề quan tâm đến tha nhân. Trong dụ ngôn, người phú hộ chỉ nghĩ về mình, chăm chăm mở rộng kho lẫm vật chất, nhưng lại đóng kín kho lẫm của tâm hồn. Trái tim ông giống như những cánh cửa của két sắt – chỉ mở ra để thêm vào chứ không mở ra để sẻ chia. Ông ta không nghĩ tất cả những thứ ông tích trữ đều mau qua, có thể mất đi trong chốc lát, như lời sách Giảng viên nhắc nhở:“Phù vân quả là phù vân. Tất cả chỉ là phù vân” (Gv 1, 2).
Qua dụ ngôn hôm nay, Đức Giê-su mời gọi chúng ta hướng về một kho tàng khác – kho tàng trên trời, nơi không có mối mọt đục khoét, không có trộm cắp lấy đi (x. c.33). Và như lời thánh Phao-lô:“Anh em hãy hướng lòng trí về những gì thuộc thượng giới, chứ đừng chú tâm vào những gì thuộc hạ giới” (Cl 3, 2).
Lạy Chúa, xin cho chúng con biết mở cửa kho lẫm lòng mình để quan tâm đến anh chị em xung quanh – không chỉ bằng những của cải vật chất, mà còn bằng lời nói đầy cảm thông, ánh mắt yêu thương, cử chỉ – hành động ân cần và sự hiện diện chân thành. Xin dạy chúng con biết tìm sự giàu có đích thực là chính Thiên Chúa – để trong mọi hoàn cảnh, dù thuận lợi hay gian nan, chúng con luôn được bình an, vì biết rằng có Chúa ở cùng. Amen!
Maria Phạm













