Bạn có tin rằng mọi cuộc gặp gỡ, mọi tình bạn, nếu xuất phát từ sự chân thành, đều mang một ý nghĩa và luôn là một món quà của Thiên Chúa? Có những người đến để ở lại, có những người đến để dạy ta một bài học rồi rời đi… nhưng tất cả đều có giá trị nhất định nào đó. Trong hành trình 75 năm hồng ân của Hội dòng, tôi được mời gọi nhìn lại ơn gọi của mình. Và trong dòng ký ức ấy, tôi đã nhớ đến chị – người bạn thiêng liêng của tôi.
Tôi thầm dâng lời tạ ơn Thiên Chúa. Vì đã cho tôi nhận ra rằng trong hành trình ơn gọi của mình, có những người không chỉ đi ngang qua, nhưng đã trở thành dấu chỉ của một thực tại lớn hơn chính họ. Thiên Chúa đã đặt vào cuộc đời tôi những con người cụ thể – như những dấu chỉ hữu hình của tình yêu vô hình của Ngài. Và bạn là một trong những con người ấy, không chỉ là một tình bạn đơn thuần, nhưng còn là một sự “kỳ diệu của cuộc sống”, vì qua bạn, tôi cảm nhận Thiên Chúa đã chạm đến cuộc đời tôi một cách dịu dàng và sâu xa.
Chúng tôi gặp nhau trong những ngày đầu đời tu. Sự gặp gỡ ấy trở nên ý nghĩa, không phải vì chúng tôi đã chọn nhau, nhưng vì cùng được gọi. Tình bạn của chúng tôi chẳng có gì đặc biệt: chỉ là cùng chia sẻ những giờ cầu nguyện, cùng nhau làm việc, học tập, sinh hoạt hằng ngày, và cả những thao thức về ơn gọi. Không có điều gì nổi bật, nhưng chính sự đơn sơ và chân thành ấy lại dệt nên một tình bạn thật đẹp. Rồi đến một ngày, bạn nghe thấy tiếng gọi để bước vào một ơn gọi đặc biệt nơi đan viện. Chia tay bạn là một nỗi buồn. Nhưng trong nỗi buồn ấy, tôi vui – vì bạn đã can đảm bước theo tiếng gọi sâu thẳm của lòng mình, và hơn hết, tôi vui vì bạn bình an trong chính ơn gọi ấy.
Trong tâm tình tạ ơn cùng với Hội dòng, tôi cũng muốn dâng lên Thiên Chúa lời tạ ơn vì tình bạn này, cùng những lời cảm ơn đến bạn.
Cảm ơn bạn, vì đã trở thành một dấu chỉ sống động của Thiên Chúa trong cuộc đời tôi;
Cảm ơn bạn, vì đã luôn ở đó: lắng nghe, cảm thông và kiên nhẫn đồng hành với tôi;
Cảm ơn bạn, vì đôi khi chỉ qua một lời nói chân thành, hay một sự thinh lặng đầy cảm thông, tôi nhận ra những điều sâu kín nơi chính lòng mình;
Cảm ơn bạn, vì đã cùng tôi bước vào hành trình 75 năm của Hội dòng. Dù chỉ là những lần thoáng qua, nhưng cũng đủ để tôi xác tín rằng Thiên Chúa vẫn đang hoạt động cách kỳ diệu.
Cảm ơn bạn, vì chính trong sự đơn sơ ấy, tôi khám phá ra vẻ đẹp lớn nhất của tình bạn trong đời sống thánh hiến: không chiếm hữu, không lệ thuộc, nhưng cùng nhau trở thành con người mà Thiên Chúa muốn – trong yêu thương, trong hy sinh, và trong sự hiệp thông vượt qua mọi khoảng cách.
Giờ đây, khi bạn và tôi không còn chung bước dưới một mái nhà, tôi lại nhận ra rằng “tình bạn thật nhiệm lạ” không hề kết thúc khi khoảng cách xuất hiện nhưng được đặt nền trên một điều sâu xa hơn: dù không bước đi cùng nhau, nhưng cùng nhau nhìn về một hướng. Trong thinh lặng và trong Thiên Chúa, khoảng cách không còn là giới hạn, nhưng trở thành không gian để tình bạn được thanh luyện – để nó không còn chỉ thuộc về bạn và tôi, nhưng thuộc trọn về Thiên Chúa. Tạ ơn Thiên Chúa vì đã dùng bạn như một khí cụ đặc biệt để chạm đến đời tôi.
Nhìn lại 75 năm hồng ân của Hội dòng, tôi hiểu rằng: hành trình ơn gọi không bao giờ là bước đi của riêng mỗi người, nhưng luôn là hành trình được dệt nên bởi ân sủng và bởi những con người mà Thiên Chúa đã đặt vào bên cạnh. Để rồi, từ đó, mỗi người cũng được mời gọi trở nên “huyền nhiệm” cho nhau – trở thành dấu chỉ để Thiên Chúa tiếp tục chạm đến thế giới hôm nay.
Gil. John of the Cross













