NGÀY THỨ SÁU LẶNG
Ngày hôm nay, cả Giáo Hội lặng thinh,
Ngày thứ Sáu – đỉnh cao trong Tuần Thánh,
Ngày tưởng nhớ một biến cố oai hùng:
Vị Cứu Chúa chết thay cho trần thế.
Cảnh trời đất hôm nay im lặng quá,
Bóng cây cao cũng chẳng muốn đong đưa,
Hết mọi loài chim chóc ngưng tiếng hót,
Để nhớ về đồi Can-vê năm ấy.
Ngày thứ Sáu lặng thinh để suy ngắm
Một Con Người bị hò la đóng đinh
Vào thập giá, hiến thân cứu chuộc đời
Cho nhân thế lỗi tội và kiêu căng.
Trên đồi cao – ngọn đồi Can-vê đó,
Tiếng hò la náo động một vùng trời,
Nhưng vẫn có một nơi Ngài thinh lặng:
Từ thập giá, Ngài thứ tha tất cả.
Giê-su ơi! Tại sao Ngài gánh chịu
Bao đòn roi, khổ hình nát tấm thân,
Chẳng còn gì hình dạng một con người?
Ngài làm thế, có phải chỉ vì yêu?
Chỉ vì yêu nên từ trên thập giá,
Chúa hiến trao đến giọt máu cuối cùng,
Chút hơi tàn, Ngài thốt ra một tiếng:
“Xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm.”
M. Thu Huyền
ĐỒI CAN-VÊ BUỒN
Đồi Can-vê, năm ấy loang máu hồng,
Máu Công Chính trào tuôn vì tội thế,
Đồi Can-vê – nơi thi hành án tử,
Người vô tội bị xếp hàng phạm nhân.
Đồi Can-vê, cây thập giá vô tri,
Hai thanh gỗ đơn hèn sao xứng đáng
Mang tấm thân vô giá Vị Cứu Tinh,
Đứng hiên ngang giữa trời ngàn bão tố.
Đồi Can-vê, một chiều buồn xơ xác,
Những ánh mắt, những con người vô tình
Xử án oan cho một Vị Công Chính,
Đem đóng đinh, treo xác thập tự cao.
Đồi Can-vê, loang máu chiều buồn đó,
Máu Tôi Trung trào tuôn đến tận cùng,
Mảnh hơi tàn, Ngài trao dâng Thần Khí
Để hoàn tất hành trình nơi dương gian.
Đồi Can-vê, lời “xin vâng” trọn vẹn,
Bao sỉ nhục, nhạo báng vẫn lặng thinh,
Để giờ đây, nơi thân xác hao mòn,
Ý Cha ban vẫn vẹn tròn trước sau.
M. Thu Huyền













