Trước đây, khi còn là sinh viên học tập tại Hà Nội, mỗi khi cảm thấy mệt mỏi vì nhịp sống hối hả nơi đô thành, tôi thường cùng bạn bè rời khỏi thành phố để tìm đến những nơi yên bình. Gen Z chúng tôi gọi những chuyến đi ấy là “healing” – đi để chữa lành, để tạm gác lại những áp lực của học tập và cuộc sống. Khi đó, tôi nghĩ healing là cách giúp mình chạy trốn khỏi nỗi buồn, khỏi những tổn thương để tìm lại sự cân bằng cho tâm hồn.
Sau những năm tháng ấy, tôi trở thành Thỉnh sinh của Hội dòng Nữ Đa Minh Bùi Chu. Trong suy nghĩ ban đầu, nơi đây giống như một “điểm đến healing” lý tưởng: không điện thoại, hạn chế những ồn ào bên ngoài, sống trong bầu khí thinh lặng và cầu nguyện. Tôi nghĩ mình sẽ dễ dàng quên đi những mệt mỏi và tổn thương của quá khứ.
Thế nhưng, khi sống cùng quý Dì và chị em trong cộng đoàn, tôi dần nhận ra rằng chữa lành không đơn giản là rời xa một nơi nào đó. Đôi khi, chỉ cần sống chậm lại một chút, ta sẽ thấy cuộc sống vẫn còn biết bao điều đáng trân trọng: một bữa cơm ấm áp, một lời hỏi han chân thành, một buổi chiều bình yên hay đơn giản là việc bản thân vẫn đang cố gắng mỗi ngày. Healing không làm cho mọi nỗi đau biến mất ngay lập tức, nhưng giúp ta học cách dịu dàng hơn với chính mình và với những gì đang diễn ra trong cuộc sống.
Năm nay, chị em Thỉnh sinh Đa Minh Bùi Chu còn có cơ hội thực hiện một chuyến “healing” thật đặc biệt: chuyến hành hương về nguồn nhân dịp mừng 75 năm thành lập Hội dòng. Chúng tôi được đến kính viếng Đức Mẹ La Vang, Đức Mẹ Trà Kiệu, Đức Mẹ Sao Biển và nhiều địa điểm linh thiêng khác. Trong hành trình ấy, nơi để lại trong tôi nhiều ấn tượng nhất chính là phần mộ Đức cha Phêrô Maria Phạm Ngọc Chi – Đấng thiết lập Hội dòng.
Trong tưởng tượng của tôi, phần mộ của một người cha đáng kính hẳn phải thật nguy nga và trang trọng. Nhưng khi đến nơi, trước mắt tôi chỉ là một ngôi mộ đơn sơ, nhỏ bé nằm bên hông nhà thờ Trà Kiệu. Dẫu vậy, nơi ấy lại mang đến cho tôi một cảm xúc rất đặc biệt. Đứng trước ngôi mộ ấy, tôi chợt nghĩ rằng biết bao điều tốt đẹp mình đang được đón nhận hôm nay đều được xây dựng từ những hy sinh âm thầm của các bậc tiền nhân. Tôi thấy mình thật nhỏ bé trước công lao của các ngài, nhưng cũng cảm thấy hạnh phúc và tự hào vì được thuộc về gia đình Đa Minh Bùi Chu, được bước đi trên con đường mà biết bao thế hệ đã dày công vun đắp bằng tình yêu, sự hy sinh và lòng trung thành với Thiên Chúa.
Khi hành trình khép lại, tôi nhận ra một điều thật giản dị: healing không nhất thiết phải bắt đầu từ những chuyến đi xa hay những điều lớn lao. Chữa lành đôi khi khởi đi từ hai chữ rất đơn giản: biết ơn.
Là một Thỉnh sinh Đa Minh Bùi Chu, tôi học cách biết ơn từ những điều nhỏ bé nhất trong cuộc sống. Biết ơn cả những tổn thương vì chính chúng giúp tôi trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn và hiểu bản thân mình hơn. Biết ơn những lúc khó khăn, mệt mỏi vẫn có chị em ở bên nâng đỡ, động viên. Biết ơn quý Dì luôn kiên nhẫn nhắc nhở, khuyên răn và yêu thương chúng tôi ngay cả khi chúng tôi mắc lỗi. Và đặc biệt, tôi biết ơn những hy sinh thầm lặng của các bậc tiền nhân đã để lại cho thế hệ trẻ chúng tôi một gia sản đức tin quý giá để tiếp tục gìn giữ và phát triển.
Có lẽ, đó mới chính là ý nghĩa sâu xa nhất của healing: không phải trốn chạy khỏi những điều khiến ta đau khổ, nhưng là học cách nhìn lại mọi sự bằng ánh mắt biết ơn. Bởi khi biết ơn, ta sẽ nhận ra rằng Thiên Chúa vẫn luôn hiện diện trong từng biến cố của cuộc đời, âm thầm chữa lành và dẫn dắt chúng ta mỗi ngày.













