Nhân dịp kỷ niệm 75 năm thành lập Hội dòng, khi nhìn lại hành trình ơn gọi của chính mình, tôi nhận ra rằng phía sau mỗi bước đi luôn có bóng dáng của những con người âm thầm nhưng vô cùng quan trọng. Ơn gọi được nuôi dưỡng từ những cuộc gặp gỡ rất bình thường, từ những lời nói đơn sơ và từ sự đồng hành kiên nhẫn, bền bỉ. Với tâm tình đó, tôi xin được dâng lên lời tri ân chân thành đến những người đã trực tiếp hướng dẫn và đồng hành với tôi trên con đường dâng hiến.
Ơn gọi của tôi bắt đầu từ tấm bé. Tôi nhớ khi ấy mình mới học lớp 5, đang mang trong lòng ước ao được lãnh nhận Bí tích Hòa giải và Thánh Thể lần đầu. Thời gian đó, các linh mục trong Giáo phận còn rất ít, mỗi ngài phải coi sóc nhiều giáo xứ, vì thế việc gặp gỡ các ngài hay các nữ tu là điều rất xa vời, đặc biệt đối với giáo xứ tôi. Khi ấy, nơi tôi sống hầu như chưa có ai bước vào đời sống tu trì, nên khái niệm “ơn gọi” vẫn còn rất xa lạ.
Thế nhưng, trong sự quan phòng nhiệm mầu của Thiên Chúa, tôi vẫn nhớ mãi ngày hôm ấy, khi một Dì được sai đến giáo xứ để đồng hành với lớp chuẩn bị lãnh nhận Bí tích Hòa giải. Dì đã cho tôi một quả táo và nói đùa: “Ăn táo của Dì là phải đi tu nhé.” Câu nói rất đơn sơ ấy đã khơi lên trong tôi một sự tò mò và một câu hỏi đầu đời: “Đi tu là gì vậy?” Thiên Chúa đã không để tôi phải chờ đợi lâu. Chỉ ba năm sau, tôi đã có cơ hội bước vào nhà dòng để tìm hiểu ơn gọi. Tính đến nay, hành trình ơn gọi của tôi đã tròn 27 năm. Tôi xin tri ân Dì – người đã âm thầm khơi nguồn và dẫn tôi đến với ơn gọi Đa Minh.
Trên hành trình dâng hiến suốt 27 năm qua, tôi không thể không nhắc đến một người đồng hành rất đặc biệt – người mẹ yêu dấu của tôi. Mẹ chính là người chuẩn bị cho tôi hành trang đức tin ngay từ những năm tháng đầu đời. Từ những giờ kinh gia đình, việc đến nhà thờ mỗi ngày, cho đến việc tập cho tôi làm quen với kinh Phụng vụ từ rất sớm, tất cả đã trở thành nền tảng vững chắc cho đời sống ơn gọi sau này.
Tôi không kể lại những điều ấy để nói về thành quả, nhưng để nhận ra rằng ơn gọi của mình được nuôi dưỡng bằng rất nhiều hy sinh thầm lặng. Dù nay mẹ không còn nữa, nhưng hành trình ấy vẫn tiếp diễn mỗi ngày trong nhịp sống cầu nguyện của tôi. Tôi tin rằng, từ nơi Thiên Chúa, mẹ vẫn âm thầm đồng hành và nâng đỡ tôi bằng lời chuyển cầu.
Chữ viết không thể diễn tả trọn vẹn tâm tình của tôi. Xin được đúc kết tất cả trong hai từ “Biết ơn”. Tôi biết ơn người đã gieo hạt giống đầu tiên cho ơn gọi của mình, và biết ơn người mẹ đã uốn nắn, đồng hành để tôi có thể trung thành bước đi trên con đường dâng hiến. Dù có những khoảng cách không thể vượt qua bằng sự hiện diện, tôi tin rằng hành trình ơn gọi của tôi vẫn luôn có sự đồng hành âm thầm ấy, để tôi có thể đi trọn con đường mình đã chọn cho đến cuối đời.
Nt. M. Ngọc Láng – Miền Trung Lao













