24 Khi ấy, Đức Giê-su trình bày cho dân chúng nghe dụ ngôn sau đây : “Nước Trời ví như chuyện người kia gieo giống tốt trong ruộng mình. 25 Khi mọi người đang ngủ, thì kẻ thù của ông đến gieo thêm cỏ lùng vào giữa lúa, rồi đi mất. 26 Khi lúa mọc lên và trổ bông, thì cỏ lùng cũng xuất hiện. 27 Đầy tớ mới đến thưa chủ nhà rằng : ‘Thưa ông, không phải ông đã gieo giống tốt trong ruộng ông sao ? Thế thì cỏ lùng ở đâu mà ra vậy ?’ 28 Ông đáp : ‘Kẻ thù đã làm đó !’ Đầy tớ nói : ‘Vậy ông có muốn chúng tôi ra đi gom lại không ?’ 29 Ông đáp : ‘Đừng, sợ rằng khi gom cỏ lùng, các anh làm bật luôn rễ lúa. 30 Cứ để cả hai cùng lớn lên cho tới mùa gặt. Đến ngày mùa, tôi sẽ bảo thợ gặt : Hãy gom cỏ lùng lại, bó thành bó mà đốt đi, còn lúa, thì hãy thu vào kho lẫm cho tôi’.”
31 Đức Giê-su còn trình bày cho họ nghe một dụ ngôn khác. Người nói : “Nước Trời cũng giống như chuyện hạt cải người nọ lấy gieo trong ruộng mình. 32 Tuy nó là loại nhỏ nhất trong tất cả các hạt giống, nhưng khi lớn lên, thì lại là thứ rau lớn nhất ; nó trở thành cây, đến nỗi chim trời tới làm tổ trên cành được.”
33 Người còn kể cho họ một dụ ngôn khác : “Nước Trời cũng giống như chuyện nắm men bà kia lấy vùi vào ba thúng bột, cho đến khi tất cả bột dậy men.”
34 Tất cả các điều ấy, Đức Giê-su dùng dụ ngôn mà nói với đám đông ; và Người không nói gì với họ mà không dùng dụ ngôn, 35 hầu ứng nghiệm lời ngôn sứ đã nói : Mở miệng ra, tôi sẽ kể dụ ngôn, công bố những điều được giữ kín từ tạo thiên lập địa.
36 Bấy giờ, Đức Giê-su bỏ đám đông mà về nhà. Các môn đệ lại gần Người và thưa rằng : “Xin Thầy giải nghĩa dụ ngôn cỏ lùng trong ruộng cho chúng con nghe.” 37Người đáp : “Kẻ gieo hạt giống tốt là Con Người. 38 Ruộng là thế gian. Hạt giống tốt, đó là con cái Nước Trời. Cỏ lùng là con cái Ác Thần. 39 Kẻ thù đã gieo cỏ lùng là quỷ dữ. Mùa gặt là ngày tận thế. Thợ gặt là các thiên sứ. 40 Vậy, như người ta gom cỏ lùng rồi lấy lửa đốt đi thế nào, thì đến ngày tận thế cũng sẽ xảy ra như vậy. 41 Con Người sẽ sai các thiên sứ của Người tập trung mọi kẻ làm gương mù gương xấu và mọi kẻ làm điều gian ác, mà tống ra khỏi Nước của Người, 42 rồi quăng chúng vào lò lửa ; ở đó, người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng. 43 Bấy giờ người công chính sẽ chói lọi như mặt trời, trong Nước của Cha họ. Ai có tai thì nghe.”
Suy niệm
MẦU NHIỆM NƯỚC TRỜI
Tiếp nối bài giảng về mầu nhiệm Nước Trời, Chúa Giêsu dùng ba dụ ngôn nữa: dụ ngôn cỏ lùng, dụ ngôn hạt cải và dụ ngôn nắm men. Mỗi dụ ngôn giúp chúng ta khám phá phần nào những khía cạnh sâu xa khác của mầu nhiệm Nước Trời, để qua đó, chúng ta cảm nghiệm sâu hơn về tình yêu Thiên Chúa và kế hoạch cứu độ của Ngài.Quả thực, Thiên Chúa là tình yêu, “Thiên Chúa làm cho mọi sự đều sinh lợi ích cho những ai yêu mến Ngài” (Rm 8,28). Thế nên, “mọi sự được ban tặng bởi tình yêu và được quan phòng cho phần rỗi của con người, chứ không vì bất cứ mục đích nào khác” (thánh Catarina thành Siena)1.
Dụ ngôn cỏ lùng: Nước Trời ở trần gian…
Câu chuyện ruộng lúa có cỏ lùng cho thấy thực trạng của Nước Thiên Chúa ở trần gian. Nước ấy đã khởi sự nhưng chưa hoàn hảo, mà còn đang trong tình trạng lữ hành, tiến về sự trọn hảo. Do đó, Hội Thánh ở trần gian phải không ngừng hoán cải và canh tân, vì “mang trong lòng mình những tội nhân, vừa thánh thiện vừa luôn cần được thanh luyện”. Hội Thánh có nước và nước mắt: nước của bí tích Rửa tội và nước mắt của bí tích Thống hối” (Thánh Ambrosio)2.
Một lần nữa chúng ta thấy hình ảnh về một Thiên Chúa đầy ắp kiên nhẫn và ngập tràn hy vọng. Ngài không nôn nóng nhưng kiên nhẫn đợi đến mùa gặt, vì Ngài giàu lòng thương xót và muốn cứu độ tất cả mọi người: “Vì Ngài làm bá chủ vạn vật, nên nương tay với muôn loài… Ngài là chủ mọi sự, nên xét xử hiền lành” (x. Bài đọc I). Ngài đầy ắp hy vọng vì mong rằng một ngày kia “muôn dân tộc sẽ thờ lạy Chúa” (x. Tv Đáp Ca), và hơn nữa, còn có “Thần Khí giúp đỡ chúng ta là những kẻ yếu hèn” (x. Bài đọc II).
Dụ ngôn hạt cải và nắm men
Hai dụ ngôn này tăng thêm niềm hy vọng cho chúng ta. Quả thực, hai dụ ngôn này cho thấy sự tăng trưởng tuy có thể âm thầm nhưng vô cùng kỳ diệu của Nước Trởi. Từ một “hạt cải” nhỏ bé Nước Trời đã lớn mạnh và trở thành nơi nương náu cho hàng tỷ người trên thế giới. Từ những bài giảng và chứng tá đơn sơ, Tin Mừng đã làm cho cả thế giới qua các thời đại được dậy men chân lý và tình thương.
Suy gẫm về lịch sử Hội Thánh, chúng ta thấy sự quan phòng dẫn dắt kỳ diệu của quyền năng và tình thương Thiên Chúa. Có những lúc Hội Thánh bị tấn công tư bề như thể bị vùi dập. Có những lúc Hội Thánh đau đớn và thương tích vì những tội lỗi do các thành viên của mình gây ra. Nhưng vượt qua tất cả, Hội Thánh vẫn đứng vững và tiến bước về cùng đích trọn hảo của mình. Qua các thời đại, Hội Thánh vẫn tỏa sáng nhờ các Kitô hữu thánh thiện và xuất sắc, đó là các vị Thánh và các Chứng Nhân.
Kẻ lành sẽ sáng chói
Bài Tin Mừng đã kết thúc với một hình ảnh rất đẹp vì tràn ngập hy vọng: Đến mùa gặt, “kẻ lành sẽ sáng chói trong Nước của Cha mình”. Cùng đích của cuộc đời chúng ta là hướng về ngày cánh chung, chúng ta sẽ được Chúa xét xử khoan hồng và cho vào hưởng tôn nhan Ngài. Đó là cái kết viên mãn: “Thiên Chúa sẽ chiếu sáng họ và họ sẽ hiển trị muôn đời” (Kh 22,5).
Muốn mục đích phải muốn phương tiện. Muốn đạt tới đích điểm chói sáng nêu trên, chúng ta phải gắng trở nên “người lành”, “người công chính”. Đó là hành trình của mỗi cá nhân và cộng đoàn, không ngừng sám hối và canh tân, để hướng tới sự trọn lành như Cha trên trời. Chúng ta tràn ngập hy vọng vì có “Thánh Thần nâng đỡ chúng ta là những kẻ yếu hèn” (Rm 8,27).
*****
Như vậy, Lời Chúa hôm nay giúp chúng ta hiểu biết thêm về mầu nhiệm Nước Trời. Nước ấy chưa hoàn hảo ở trần gian, nhưng đang trên đường tiến tới sự trọn hảo, đang tăng trưởng cách âm thầm và kỳ diệu.
Mỗi người chúng ta được mời gọi trở nên một cộng sự viên tích cực trong việc xây dựng và hoàn thành Nước Trời. Những nỗ lực thánh hóa bản thân, những đóng góp cho Hội Thánh và nhân loại, dù nhỏ bé, nhưng cũng đang tích cực làm cho thế giới được biến đổi từ bên trong và dậy men Tin Mừng.
Chúng ta nhớ đến những việc yêu thương nhỏ được làm với trái tim lớn của Mẹ thánh Têrêsa Calcutta, những bài đăng đơn sơ nhỏ bé của thánh Carlo Acutis về Thánh Thể, những hành động tử tế và yêu thương của những Kitô hữu ẩn danh trên khắp thế giới…
Nếu mỗi Kitô hữu làm một hành động tử tế mỗi ngày, thế giới sẽ tử tế hơn. Nếu mỗi Kitô hữu làm một việc lành mỗi ngày, thế giới sẽ tốt đẹp hơn. Nếu mỗi Kitô hữu là một nắm men, cả thế giới sẽ dậy men…
Chúng ta hãy thắp lên ngọn nến, thay vì ngồi đó nguyền rủa bóng đêm…
Lm. Đaminh Trần Ngọc Đăng
1 X. GLHTCG, số 3143.
2 X. GLHTCG, số 825, 827, 1425-1429.













