Bố tôi nay đã già rồi,
Tuyết phủ mái tóc đã ngoài sáu mươi.
Nếp nhăn xô theo nụ cười,
Tay chân yếu mệt theo thời gian trôi.
Ngày ngày trán đẫm mồ hôi
Lo cơm áo ấm đứng ngồi không yên
Khó nhọc vất vả triền miên
Chỉ lo giữ trọn bình yên mái nhà.
Bố tôi vốn tính thật thà,
Tình yêu của bố bao la vô bờ.
Bố là cánh cửa tuổi thơ,
Nơi tôi tìm về bến bờ yêu thương.
Bố là “đất tốt” trong vườn,
Là nguồn nhân đức ươm tôi thành người.
Bố là khúc hát à ơi,
Cho tôi giấc ngủ mặc trời cô liêu!
Bố là ngọn gió cuối chiều,
Luôn luôn nâng đỡ cánh diều đời con.
Dẫu có những trận đòn roi,
Nhưng là sửa dạy cho con nên người.
Bố sao đã già quá nhanh,
Tình yêu con nhỏ chưa đành nói ra.
Mặt trời nắng đổ hiền hòa,
Nhuộm lại mái tóc bố già được không?
Têrêsa Nguyễn













