Chiều buông đường vắng u hoài,
Hai môn đệ bước lòng đầy xót xa.
Thập giá như giấc mộng qua,
Hy vọng đã tắt, lệ nhòa bước chân.
Bỗng đâu có khách đồng hành,
Hỏi han chia sẻ chuyện quanh dặm đường.
Lòng này còn lắm vấn vương,
Chưa tin lời Chúa tỏ tường ứng linh.
Ngài liền giải nghĩa Thánh Kinh,
Mở ra mầu nhiệm cứu sinh nhiệm mầu.
Tim như bừng cháy thẳm sâu,
Nghe lời chân lý nhiệm mầu sáng soi.
Đến khi dừng bước nghỉ ngơi,
Ngài cầm bẻ bánh, rạng ngời dung nhan.
Mắt liền mở, nhận ra Ngài,
Nhưng rồi Chúa đã ẩn hoài khuất xa.
Hai người vội vã quay ra,
Loan tin cho bạn: Chúa ta sống rồi!
Niềm tin bừng sáng khắp nơi,
Đường đời có Chúa, sáng ngời bước đi.
Maria Thu Huyền













