Tin Mừng: Mt 20,20-28
Suy niệm
CHÉN HAY NGAI?
“Các người có uống nổi chén Thầy sắp uống không?”.
“Chúng ta đến với thế giới để sống; Ngài đến với thế giới để chết! Con người của các nỗi buồn làm quen với vực thẳm đau buồn để trở thành niềm vui cho thế giới!” – A. Fortosis.
Kính thưa Anh Chị em,
Chúng ta đến với thế giới để sống; Ngài đến để chết. Chúng ta tìm chỗ nhất; Ngài chọn chỗ rốt. Hôm nay, Tin Mừng buộc chúng ta trả lời một câu hỏi không thể né tránh: ‘chén hay ngai?’.
“Chén Thầy sắp uống”. Bản Hy Lạp viết potērion – “chén”. Đó không chỉ là vật để uống, nhưng còn là phần số Thiên Chúa trao, dẫn đời người đến chỗ viên mãn. Giacôbê và Gioan xin ngai, Ngài trao chén; họ tìm vinh quang, Ngài mở ra hiệp thông. Từ ambitio đến communio, người môn đệ được mời bước ra khỏi tham vọng để đi vào sự thông phần với cuộc đời của Thầy. Vì thế, câu hỏi “có uống nổi” không phải là một lời từ chối, nhưng là một lời mời chọn lựa: theo Chúa Giêsu không phải để được nâng lên, nhưng để uống cùng một chén với Ngài. “Chén mà chúng ta uống là chén của niềm vui và nỗi buồn, của sự sống và cái chết!” – Henri Nouwen.
“Uống” không phải là chịu đựng một điều gì bên ngoài, nhưng là đi vào bên trong hành vi tự hiến của Thầy; không phải là mất mát, nhưng là hiệp thông trong yêu thương. Vì thế, điều các môn đệ xin không sai ở ước muốn hiệp thông, nhưng sai ở con đường: muốn vinh quang mà không muốn chung số phận với Thầy. Chính tại đây, nghịch lý Tin Mừng trở nên rõ ràng: chỉ khi chấp nhận đi vào điều mình không chọn, con người mới thực sự đạt tới điều mình tìm.
Sứ mạng không còn là nơi để thể hiện chính mình, nhưng là nơi để chính mình được biến đổi. “Cám dỗ tinh vi nhất không phải là bỏ Chúa, nhưng là dùng điều thuộc về Chúa để tìm kiếm chính mình!” – Hans Urs von Balthasar. Vì thế, người môn đệ không còn hỏi làm sao được ngồi cao hơn, nhưng làm sao dám uống cạn “chén” Thiên Chúa trao. Phaolô đã sống điều ấy: “Chúng tôi luôn mang nơi thân mình cuộc thương khó của Đức Giêsu” – bài đọc một. Và khi chiếc chén được đón nhận trong yêu thương, nước mắt sẽ không là điểm kết, nhưng là khởi đầu của mùa gặt: “Ai nghẹn ngào ra đi gieo giống, mùa gặt mai sau khấp khởi mừng!” – Thánh Vịnh đáp ca.
Anh Chị em,
Đức Kitô không mời chúng ta uống một chén khác, nhưng uống chính chén Ngài đã uống: chén cứu độ. Nơi Ngài, “chén” không còn là biểu tượng, nhưng là chính cuộc đời trao ban đến tận cùng; và “ngai” không còn là chỗ ngồi, nhưng là vinh quang của tình yêu tự hiến trên ngai thập giá. Chiếc ngai là ảo ảnh của cái tôi, chiếc chén mới là hiện thực của hiệp thông. Vì thế, theo Đức Kitô không phải là bắt chước một hành vi bên ngoài, nhưng là được cuốn vào cùng một chuyển động: từ hiến mình đến trao ban sự sống. Như vậy, câu hỏi không còn là ‘chén hay ngai’, nhưng là làm sao tôi trở nên giống Đức Giêsu Kitô, Thầy mình? “Không ai trở nên giống Đức Kitô mà không đi qua thập giá!” – Edith Stein.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, con tham sống, sợ chết; con tìm chỗ nhất, ngại chỗ rốt. Cho con dám uống chén Ngài trao; và biết sống để người khác được sống!”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế













