Trong hành trình cuộc đời và đức tin của tôi, có những tấm gương sáng, những hình mẫu vĩ đại mà tôi luôn kính trọng và khắc ghi trong lòng. Hôm nay, khi đứng trước dịp kỷ niệm 75 năm thành lập Hội dòng, lòng tôi lại trào tràn những cảm xúc sâu xa, muốn bày tỏ lòng tri ân chân thành đến các anh chị thánh của dòng – những người đã từng sống trọn vẹn lý tưởng và sứ mạng của Chúa ngang qua linh đạo Đa Minh, trở nên chứng nhân cho tình yêu Thiên Chúa và là tấm gương soi dẫn cho bao thế hệ chúng tôi.
Các ngài không chỉ là những người đi trước, là những mẫu gương sáng trong đức tin, trong đời sống tu trì, mà còn là nguồn cảm hứng và là động lực mạnh mẽ giúp tôi bước tiếp trên hành trình theo Chúa. Bởi hành trình của tôi đang đi hôm nay chính là hành trình các ngài đã từng trải qua và sống trọn vẹn. Cuộc đời các ngài đã minh chứng rằng: “nói với Chúa, nói về Chúa” là điều thiêng liêng và cao quý mà người tu sĩ Đa Minh được mời gọi sống.
Khi nhớ về các ngài, hình ảnh in đậm trong ký ức tôi, là bàn thờ thánh tích – một bàn thờ nhỏ, giản dị, nhưng trọn vẹn sự tôn kính. Trên bàn thờ đó có nhiều thánh tích của nhiều vị thánh, được đặt ngay lối bước vào nhà nguyện (nhà nguyện cũ) của Hội dòng, nơi tôi thường lui lại sau mỗi giờ kinh tối (đặc biệt trong giai đoạn tiền tập và tập viện) vì một hấp lực riêng. Có khi tôi đứng, lúc tôi ngồi, khi lại “hôn lấy hôn để” thánh tích các ngài rồi thầm thì lời cầu nguyện trong lòng và ngẩn ngơ cảm nhận sự hiện diện thật gần và ấm áp từ các ngài. Những lúc đó, tôi cảm thấy lòng mình thật nhẹ nhõm, và tràn đầy tin tưởng. Tôi thầm cầu xin các ngài phù giúp, đồng hành để tôi có thể đi trọn con đường mà các ngài đã đi, sống trọn vẹn linh đạo và sứ mạng của dòng như các ngài đã sống. Đó là những khoảnh khắc thiêng liêng, bình yên đến lạ mà tôi gữi lại cho riêng mình. Giờ đây, thỉnh thoảng tôi vẫn thèm có được cảm nghiệm đó.
Ngày 7/11 – lễ kính các Thánh trong Dòng (đối với phụng vụ riêng của Dòng) – luôn là một ngày đặc biệt, khiến trái tim tôi rộn ràng, một cách khó hiểu. Trong lòng tôi, như có một sức mạnh thiêng liêng, thúc giục tôi hướng về các ngài, để tạ ơn và để nghe lại lời mời gọi của Chúa qua gương sáng của các ngài. Đó không chỉ là ngày để nhớ về các ngài, mà còn là dịp để tôi tự hỏi, tự chất vấn, tự nhìn lại chính đời sống của mình có đủ trung thành, đủ nhiệt huyết, đủ yêu mến linh đạo và hội dòng như các Ngài đã từng yêu và sống hay chưa? Chính cuộc đời và tấm gương của các ngài còn là lời thôi thúc, lời mời gọi tôi bước lại gần hơn với Chúa, sống trọn vẹn hơn với tha nhân trong sứ mệnh của chị nữ tu Đa Mnh
Trong dịp kỷ niệm 75 năm thành lập Hội dòng, lòng tôi tràn đầy những cảm xúc chân thành và biết ơn. Tôi muốn gửi gắm tất cả những cảm xúc này như một lời tri ân sâu sắc tới các anh chị thánh trong dòng. Cảm ơn các ngài đã sống trọn vẹn linh đạo và sứ mạng, trở nên những ánh sáng dẫn đường cho bao người – trong đó có tôi. Các ngài đã dạy tôi hiểu rằng: lý tưởng, linh đạo, hiến pháp dòng không chỉ là lý thuyết, mà là hành trình sống động, là chứng tá của tình yêu và hy vọng.
Trong trái tim nhỏ bé của mình, tôi thầm nhủ rằng: các thánh dòng đều là những người bình thường như bao người, đã làm vinh danh Chúa và phản chiếu Ngài qua chính linh đạo của Dòng. Nên dù cho cuộc đời có những thử thách, gian nan, tôi vẫn muốn bước theo các ngài, kiên trì đi trọn hành trình này với tất cả lòng nhiệt huyết và trung thành. Và tôi tin chắc rằng, các ngài – những vị thánh trong dòng, đều hiểu và đồng hành cùng tôi trong ước mong trở thành người nữ tu trung tín theo tiếng gọi của Chúa.
Cuối cùng, tôi xin gửi gắm tất cả vào lòng Chúa, để mỗi ngày tôi sống đều là lời tri ân, là hành trình theo chân các thánh dòng, để vinh danh Chúa và mưu ích cho bản thân và tha nhân. Trong bầu khí hân hoan mừng 75 năm hồng ân, tôi thầm gửi lời cảm ơn nhỏ bé này như một nhịp chung của lòng biết ơn – cùng hòa với lời tạ ơn của Hội Dòng, của từng chị em, dâng lên Thiên Chúa là nguồn mạch mọi ân phúc.
Agnes Hồng Tươi – Miền Sài Gòn













