Người ta thường nói, bảy mươi lăm tuổi là lúc con người có thể nghỉ ngơi sau một hành trình dài đầy gian lao. Năm nay, Mẹ tròn bảy mươi lăm. Nhưng con biết, hành trình của Mẹ không chỉ được đo bằng từng ấy năm tháng.
Mẹ mang trong mình một cội nguồn sâu xa – hơn ba trăm năm lịch sử với bao dâu bể, được xây dựng trên nền đức tin và lòng tín thác. Qua bao thế hệ, Mẹ vẫn âm thầm, bền bỉ gìn giữ ngọn lửa ấy.
Con nhớ một buổi chiều trong nhà nguyện, thấy một Dì cao niên ngồi lặng lẽ cuối hàng ghế, tay lần chuỗi, lưng đã còng. Không còn những công việc lớn lao, chỉ là hiện diện trong thinh lặng. Người ta có thể nghĩ Dì đã “nghỉ”, nhưng con nhận ra: Dì chưa từng nghĩ đến “nghỉ”, trái lại, vẫn đang “yêu” theo một cách khác – qua mỗi lời kinh – như là một đốm lửa nhỏ, giữ cho ngọn đuốc không tàn – nơi Dì.
Và con hiểu, suốt dòng thời gian dài ấy, đã có biết bao con người âm thầm như thế – không tên tuổi, không vinh quang, nhưng đã truyền lại gia sản đức tin bằng một đời hiến dâng lặng lẽ.
Tạ ơn Mẹ – vì đã gìn giữ và trao lại gia sản ấy.
Tạ ơn những mái đầu bạc, những lời kinh âm thầm, đang nâng đỡ Hội dòng bằng chiều sâu cầu nguyện.
Nơi Mẹ, con nhận ra mình nhỏ bé nhưng không lạc lõng. Có những lúc mỏi mệt, muốn dừng lại, nhưng nhớ đến những chứng tá âm thầm ấy, con lại được nâng đỡ để sống trung tín hơn.
Mừng Mẹ 75 năm, con không thấy đó là điểm dừng, mà là độ chín của tình yêu. Ở đời, người ta nhận “lương hưu” khi hạn tuổi đã đến. Còn nơi Mẹ, nếu có “lương hưu”, thì đó chính là được tiếp tục yêu – trong thinh lặng và trọn vẹn hiến dâng.
Hôm nay, con chỉ xin dâng lên Mẹ lời tạ ơn đơn thành, và xin cho con biết sống trung tín, để một ngày kia, dù chỉ trong một góc rất lặng, con vẫn còn có thể… yêu – như Mẹ đã từng. Và với con, đó chính là cách để giữ lửa ngọn Đa Minh luôn cháy sáng .
Rosa NTP













