Tin mừng: Mt 25,31-46
Suy niệm
“Các ngươi phải thánh thiện, vì Ta, Thiên Chúa của các ngươi là Đấng Thánh!”.
“Hải đăng không bao giờ hụ còi, nó chỉ toả sáng! Các Kitô hữu thánh thiện thường ít nói, họ chỉ làm; nơi họ, lòng bác ái – động lực thánh khiết – là linh hồn của sự thánh thiện!” – Moody.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay không dừng ở hành vi, nhưng soi vào “động lực thánh khiết”. Nếu việc lành thành sân khấu, cầu nguyện để gây ấn tượng, bố thí để đánh bóng mình, thì chúng ta như hải đăng hụ còi, chẳng toả sáng; nói cách khác, ‘giả hình thánh thiện!’.
Vậy mà, sự thánh thiện đích thực chỉ phát xuất từ Thiên Chúa, “Vì Ta là Đấng Thánh!” – bài đọc một – Đấng không cần ai trình diễn. Một lời cầu nguyện dài có thể rỗng; một việc bố thí lớn có thể lạnh; một chức vụ có thể đầy tham vọng. Làm điều tốt mà lòng tìm mình, nói về Chúa mà thực ra nói về mình, giữ luật mà thiếu xót thương, thì động lực đã lệch. Đó là khoảnh khắc đức tin biến thành sân khấu, bác ái trở thành đạo cụ – ‘giả hình thánh thiện’. Chúng ta tuyên xưng, “Lời Chúa là thần khí và là sự sống!” – Thánh Vịnh đáp ca – nhưng nếu Lời thực sự là thần khí, nó phải thiêu rụi nơi chúng ta mọi động lực pha tạp; nếu Lời là sự sống, tim chúng ta phải đập theo nhịp của Thánh Tâm bị đâm thâu.
Tin Mừng phân định thật cụ thể – chiên bên phải, dê bên trái – “Ta đói, các ngươi đã cho ăn”. Ở đó, không còn chỗ cho lý luận tinh tế, không còn cơ hội chỉnh sửa hình ảnh; chỉ còn tình yêu cụ thể dành cho Đức Kitô ẩn mình nơi “những nhà tạm di động” của Ngài. Tiêu chuẩn của Nước Trời không phải là chúng ta đã nói bao nhiêu về Chúa, nhưng đã yêu bao nhiêu trong Chúa; không phải đã xuất hiện bao nhiêu lần trước cộng đoàn, nhưng đã cúi xuống bao nhiêu lần trước anh em. “Hành động lên tiếng lớn hơn lời nói!” – Becca Fitzpatrick.
Thánh thiện là nên giống Chúa Kitô, là yêu khi không ai biết; tha thứ khi không ai vỗ tay; cho đi khi không ai ghi nhận. Sống như thế, chúng ta được kéo vào sự thánh thiện của Thiên Chúa – một sự thánh thiện mang khuôn mặt Đức Kitô. Còn nếu dừng lại ở bề ngoài, chăm chút hình thức, bảo vệ danh tiếng, thì dù môi miệng vẫn nói lời thánh, lòng chúng ta vẫn xa dần Ngài. Và điều đáng sợ không phải là người khác nhận ra, nhưng là chúng ta không còn nhận ra mình đang ‘giả hình thánh thiện’.
Anh Chị em,
Đỉnh cao của thánh thiện không nằm ở đền thờ, nhưng trên thập giá. Ở đó, Con Thiên Chúa không phô diễn nhưng hiến mình, không biện hộ, không tìm tán thưởng, không giữ lại gì, “Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người hiến mạng sống vì bạn hữu”. Thập giá lột trần mọi động lực! Trước Đấng bị treo lên, mọi tham vọng thiêng liêng của chúng ta trở nên nhỏ bé. Nếu quỳ dưới chân thánh giá mà vẫn giữ cho mình một góc tìm vinh quang, thì chúng ta chưa thực sự đứng về phía Ngài. “Đường thập giá là đường của tình yêu tự huỷ!” – Von Balthasar.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, đừng để một việc bác ái nào của con khởi đi từ một động lực thế tục, cho dù nó được tô vẽ mỹ miều đến mấy dưới lớp vỏ đạo đức!”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế













