Lần thứ 6 nó tham gia Khóa Tĩnh tâm & Tìm hiểu Ơn gọi tại Hội dòng Nữ Đa Minh Bùi Chu. Có lẽ với nhiều người, 6 lần tham dự một khóa tìm hiểu ơn gọi là khá nhiều, nhưng với nó, mỗi lần trở về vẫn là một hành trình mới. Bởi mỗi lần bước qua cánh cổng ấy, tâm hồn nó không còn giống như lần trước. Có những câu hỏi cũ nhưng được trả lời theo cách mới, có những điều tưởng như đã hiểu nhưng rồi lại được Chúa nhẹ nhàng soi sáng thêm một chút. Nó không trở về chỉ để tìm kiếm một cảm xúc nhất thời, cũng không phải để tìm một câu trả lời vội vàng cho tương lai của mình, nhưng là để lắng nghe sâu hơn tiếng gọi đang âm thầm vang lên trong lòng.
Suốt hành trình tìm hiểu ấy, nó đã nhiều lần tự hỏi: “Mình có thật sự được gọi không?”, “Đời tu có phải là con đường Chúa muốn dành cho mình không?”, “Liệu những rung động trong lòng mình có đủ để bước theo Chúa trọn đời?”. Có những lúc nó nghĩ rằng mình đã hiểu, nhưng rồi lại nhận ra bản thân vẫn còn rất nhiều điều cần khám phá. Bởi ơn gọi không giống như một quyết định được đưa ra trong một khoảnh khắc, nhưng là một câu chuyện được Chúa viết nên từng ngày qua những cuộc gặp gỡ, những trải nghiệm và cả những khoảng lặng trong tâm hồn.
Lần trở về này, điều để lại trong nó xuất phát từ những điều rất giản dị. Đó là những câu chuyện chân thành từ các dì, những cuộc gặp gỡ thân tình với các chị em tham gia khóa tìm hiểu, là sự gần gũi, yêu thương mà nó cảm nhận được nơi gia đình Đa Minh. Nó nhận ra rằng đời tu không phải là một cuộc sống xa rời thực tế, cũng không phải là một bức tranh chỉ có màu hồng như nhiều người vẫn nghĩ. Đời tu cũng có những khó khăn, những thử thách, những hy sinh… Nhưng điều khiến nó cảm phục chính là giữa những điều ấy, các Dì vẫn giữ được niềm vui, sự bình an và một tình yêu dành cho Chúa. Một sự bình an không đến từ việc cuộc sống không có gian nan, nhưng đến từ việc các Dì biết mình đang thuộc về ai.
Và rồi, trong một cuộc trò chuyện rất đơn sơ, Dì hỏi nó:
– “Con có thích đi tu không?”
Nó đã không trả lời ngay lúc ấy. Không phải vì nó không biết mình cảm thấy thế nào, cũng không phải vì trong lòng nó không có một tình yêu nào dành cho đời tu. Nhưng câu hỏi ấy khiến nó dừng lại. Nó nhận ra rằng có những câu hỏi không thể trả lời chỉ bằng cảm xúc của một khoảnh khắc. Một câu “thích” tưởng như đơn giản, nhưng phía sau đó là cả một hành trình dài của sự chọn lựa, của lòng quảng đại và của sự phó thác.
Từ giây phút ấy, câu hỏi “Con có thích đi tu không?” cứ ở lại trong tâm trí nó rất âm thầm nhưng trở thành một lời mời gọi để nó nhìn sâu hơn vào chính trái tim mình. Trong những giờ cầu nguyện riêng tại nhà nguyện, khi không gian trở nên yên tĩnh, khi chỉ còn nó với Chúa, câu hỏi ấy lại ùa về. Trong những giờ chầu Chúa Giêsu Thánh Thể, nó nhiều lần ngước nhìn lên Thánh Giá thật lâu và tự hỏi: “Lạy Chúa, điều con đang cảm nhận đây có phải chỉ là một cảm xúc đẹp trong những ngày sống tại nhà dòng không? Hay đây thật sự là tiếng gọi mà Chúa đang dành cho con? Nếu Chúa muốn con bước trên con đường này, xin hãy cho con nhận ra. Nếu đây chỉ là mong muốn của riêng con, xin Chúa thanh luyện trái tim con để con biết tìm kiếm ý Ngài hơn là tìm kiếm điều con muốn.”
Có những giây phút nó cảm thấy lòng mình thật bình an khi nghĩ về đời tu. Nó yêu thích hình ảnh những người nữ tu trong bộ tu phục màu trắng, âm thầm phục vụ; yêu mến sự đơn sơ trong đời sống cộng đoàn; yêu những khoảnh khắc con người dành thời gian cho Chúa giữa một thế giới quá nhiều vội vã… Nó cảm thấy một sự thu hút rất nhẹ nhàng nhưng sâu sắc đối với đời sống dâng hiến. Nhưng đồng thời, nó cũng nhìn thấy sự yếu đuối của chính mình. Nó biết rằng yêu mến đời tu là một điều đẹp, nhưng để sống đời tu lại là một hành trình cần rất nhiều tình yêu và sự trưởng thành.
Nó thích đời tu, nhưng nó chưa đủ can đảm để nói rằng: “Sau này con sẽ trở thành một nữ tu của Hội dòng Nữ Đa Minh Bùi Chu.” Không phải vì nó chưa yêu mến đời tu. Không phải vì nó sợ phải từ bỏ tuổi thanh xuân của mình. Bởi càng tìm hiểu, nó càng nhận ra rằng đời tu không làm tuổi trẻ mất đi vẻ đẹp, nhưng có thể làm cho tuổi trẻ ấy trở nên ý nghĩa hơn khi được trao hiến cho một tình yêu lớn lao hơn chính bản thân mình. Một cuộc đời đẹp không phải là cuộc đời có thật nhiều điều để giữ lại, nhưng là cuộc đời biết trao ban bằng tất cả sự tự do và tình yêu.
Điều khiến nó còn do dự chính là bị “choáng ngợp” trước một lời mời gọi quá lớn. Nó sợ mình chưa đủ tốt, chưa đủ mạnh mẽ, chưa đủ quảng đại để bước theo Chúa. Nhưng rồi nó cũng nhận ra rằng Chúa chưa bao giờ gọi những con người hoàn hảo. Chúa chỉ gọi những trái tim biết mở ra để Ngài biến đổi. Ơn gọi không bắt đầu từ sự mạnh mẽ của con người, nhưng bắt đầu từ tình yêu và ân sủng của Thiên Chúa.
Ba ngày rồi cũng kết thúc. Nó trở về cuộc sống thường nhật với những cảm xúc khó diễn tả thành lời. Nó chưa có một câu trả lời hoàn toàn rõ ràng cho tương lai, nhưng trong sâu thẳm lòng mình, nó tin rằng Chúa đã hiện diện trong hành trình này. Chúa hiện diện qua những người nó gặp, qua những lời chia sẻ, qua những phút giây bình an bên Thánh Thể và đặc biệt qua một câu hỏi tưởng như rất bình thường:
– “Con có thích đi tu không?”
Có lẽ Chúa đã dùng câu hỏi ấy như một chiếc chìa khóa để mở ra một cánh cửa trong tâm hồn nó – cánh cửa của sự phân định, của lòng khao khát và của một tình yêu đang dần lớn lên.
Nó không biết ngày mai Chúa sẽ dẫn mình đi đâu. Nó chưa dám chắc con đường phía trước có phải là đời tu hay không. Nhưng nó tin rằng nếu Chúa thật sự gọi, Ngài sẽ không bỏ rơi nó trên hành trình tìm kiếm. Ngài sẽ từng bước dẫn dắt, uốn nắn và chuẩn bị cho nó một trái tim đủ rộng để đón nhận kế hoạch yêu thương của Ngài.
Và có lẽ, điều đẹp nhất sau 6 lần tìm hiểu không phải là nó đã có được câu trả lời, mà là nó đã học được cách ở lại với câu hỏi ấy trước mặt Chúa.
– “Con có thích đi tu không?”
Câu hỏi vẫn còn đó. Một câu hỏi chưa khép lại. Nhưng cũng là một lời mời gọi để nó tiếp tục bước đi, tiếp tục lắng nghe và tiếp tục tin tưởng rằng nơi Chúa, luôn có một con đường được chuẩn bị cho nó.
“Lạy Chúa, nếu đời tu là con đường Ngài dành cho con, xin cho con đủ can đảm để bước theo. Và nếu con còn yếu đuối, xin hãy kiên nhẫn dẫn dắt con, vì con tin rằng điều Chúa viết nên cho cuộc đời con luôn là điều đẹp nhất.”
Catarina Nguyễn













