– Chị ơi, sao Chúa vô tâm,
Khổ sở kêu cứu, Ngài vẫn lặng thinh.
Quỷ ám, bao nỗi gian nguy,
Người mẹ khẩn thiết, Chúa cứ thờ ơ.
Sao mãi Chúa mới động lòng?
Sao Ngài không nhận ngay lời nguyện xin?
– Bé à, em nhận thấy nhỉ:
Chúa chưa lên tiếng, nhưng trí lưu tâm.
Đức tin cần gọt, giũa, mài,
Tựa như áp lực tạo thành kim cương.
Ngài lặng để ai can trường,
Có đức tin mạnh, hiện thực nguyện xin.
– Chị ơi, vậy sau lời xin,
Nếu Chúa thinh lặng, em cứ tin – an.
Dẫu cho lặng thinh vang ngân,
Tin vững tình Chúa luôn hằng thương em!
– Ừ em, Chúa không vô tâm,
Nhưng tâm của Chúa vô tận, bao la.
Hãy cứ níu áo Chúa nha,
Để Ngài thấy rằng em mãi mến tin.
Đúng người, đúng buổi, đúng thời,
Ngài ra tay giúp: niềm vui vỡ òa.
Sấm sét, bão tố, phong ba,
Gió nhẹ, Chúa đổi: tặng lại bình an.
Hãy cứ tin Chúa, em nha,
Vô tâm tưởng thế, nhưng là yêu thương.
TV













