Trong cuộc sống hiện đại ngày hôm nay, chúng ta thường bị cuốn vào vòng xoáy của sự bận rộn, đến mức dễ dàng bỏ lỡ những khoảnh khắc hạnh phúc rất đơn sơ trong đời sống thường ngày mà quên đi rằng, chính những khoảnh khắc nhỏ bé ấy lại có thể trở thành điểm tựa cho tâm hồn, giúp ta phần nào vượt qua những trở ngại và cảm nhận cuộc đời một cách trọn vẹn hơn.
Tôi có được khoảnh khắc bình yên ấy vào một buổi sáng bình thường. Khi Thánh lễ kết thúc, tôi rời khỏi Nguyện đường để đưa Dì về phòng trên chiếc xe lăn. Dì đã 99 tuổi và không thể tự đi lại một mình. Bỗng một cơn mưa nhẹ xuất hiện – cơn mưa đầu ngày khiến tâm hồn tôi chợt dịu lại, mát lành và trong trẻo đến lạ thường.
Về đến phòng, khi tôi đang loay hoay cất chiếc xe lăn thì Dì vội với lấy tôi, ấn vào tay tôi một vật nhỏ và nói: “Em cầm lấy mà mua cái gì nhé!”. Tôi mở tay ra. Là tờ 10.000 đồng được Dì vo tròn cẩn thận. Tôi sững người, bất ngờ và xúc động. Một món quà thật nhỏ bé – món quà của “bà goá nghèo”, nhưng lại khiến lòng tôi ấm áp lạ kỳ. Bởi trong sự cho đi đơn sơ ấy, tôi cảm nhận được tình cảm chân thành và lời cảm ơn nhẹ nhàng mà Dì muốn gửi đến tôi. Tôi hiểu, đó là cách Dì nói lời cảm ơn – giản dị mà sâu sắc.
Rồi mỗi lần tôi đưa cơm hay thỉnh thoảng đẩy xe cho Dì, Dì đều chúm chím cười khiêm tốn và nói: “Cảm ơn em, làm phiền em quá!”
Nhưng Dì đã không biết rằng, người cần nói lời cảm ơn lại chính là tôi. Tôi mang ơn Dì – người đã lặng lẽ dâng hiến cả cuộc đời mình, đã hy sinh cách lặng thầm để tôi và các chị em hôm nay vẫn được tiếp tục sống, tiếp tục tu và bước đi trong “Ngôi nhà Đa Minh Bùi Chu” với 75 năm tuổi đời này. Chính cuộc đời âm thầm của Dì đã góp phần xây nền cho thế hệ trẻ chúng tôi hôm nay và mở ra một tương lai đầy hy vọng cho Hội dòng.
Tôi được biết cuộc đời Dì đã trải đủ cung bậc: từ những khó khăn của thời cuộc, đến những thử thách, cám dỗ và yếu đuối của phận người… Thế nhưng, sau tất cả, Dì vẫn vững một niềm tin nơi Đấng mà Dì đã chọn theo – một niềm tin không phô trương, nhưng lặng thầm và trung tín.
Giờ đây, mỗi ngày của Dì bắt đầu bằng việc ngồi trên xe lăn, đợi các em đưa đi tham dự Thánh lễ, rồi dành phần lớn thời gian còn lại để âm thầm ở bên Chúa nơi Nguyện đường nhỏ trong khuôn viên Nhà Hưu dưỡng. Ngoài ra, Dì vẫn cố gắng đọc vài dòng sách, dù đôi mắt đã chẳng còn nhìn rõ chữ, v.v. Dì làm tất cả bằng sự đơn sơ, vui tươi và nhẹ nhàng… Chính những điều đó đã gieo vào lòng tôi sự bình an, khiến tôi cảm nhận được niềm hạnh phúc rất thật mà Dì mang lại cho tôi trong hành trình dâng hiến nơi Hội dòng này – Hội dòng với 75 năm tuổi đời.
Tôi chợt nhận ra, Hội dòng tôi đang sống, bên cạnh những điều lớn lao khác, còn được kết dệt bởi những đơn sơ và mộc mạc qua những con người như Dì. Hội dòng tôi trở nên giàu truyền thống, phong phú và “đáng sống hơn” vì có những người đang biết trân trọng từng khoảnh khắc giản đơn, đang trao đi yêu thương chỉ bằng những hành động thật nhỏ bé thường ngày. Cùng với đó, là những chị em cũng đang biết đón nhận từng phút giây ấm áp được trao tặng qua ánh nhìn, qua nụ cười và qua những điều nhỏ bé chợt đến mỗi ngày…
Tôi thầm tạ ơn Chúa, cảm ơn Dì vì nhờ những cử chỉ âm thầm, yêu thương và “cách biết ơn đặc biệt” của Dì, tôi hiểu rằng, Thiên Chúa vẫn luôn gửi đến cho tôi những dấu chỉ của hạnh phúc – qua những điều nhỏ bé nhất, giản dị nhất nơi mỗi người Dì, người Chị trong Hội dòng dấu yêu của tôi – những điều mà đôi khi, giữa nhịp sống hối hả, tôi lại vô tình bỏ quên.
Tôi dâng lên Thiên Chúa ước nguyện chân thành, xin cho chúng tôi, biết nhìn vào biến cố mừng 75 năm của Hội dòng như một bài học về sự cho đi vô điều kiện, về lòng tri ân khiêm tốn và về một đời sống dâng hiến âm thầm nhưng đầy mãnh liệt như Dì cũng như nhiều chị em khác đã sống và làm chứng.
M. Thu Anh – Miền Bùi Chu













